Thấy có khách tới, bà Phạm Thị Mai, 54 tuổi (số 4/123 Cộng Hòa, phường Lam Sơn, quận Lê Chân, Hải Phòng) đang ở ngoài ngõ vồn vã mời chúng tôi vào nhà. Căn hộ tập thể rộng khoảng 30m2 nằm lọt thỏm trong ngõ, khá tềnh toàng, đơn giản. Một bé gái chừng 6 tuổi đang ngồi cặm cụi viết bài, thấy chúng tôi vào, bé cất tiếng chào.
Biết chúng tôi tới tìm hiểu thông tin xung quanh câu chuyện “làm cha mẹ bất đắc dĩ”, bà Mai đưa ánh nhìn ấm áp về bé gái, chậm rãi kể: “Từ ngày con bé được bố mẹ gửi tới đây nhờ tôi trông giúp giờ đã 3 năm rồi. Tháng 4/ 2009, mẹ cháu (là Hà Thị Hiền), ở cách nhà tôi vài trăm mét, bế bé đến nhờ tôi trông trẻ giúp. Mẹ bé nói cháu tên là Nguyễn Thị Phương Thảo (SN 29/10/2008). Thời gian đầu, rất đều đặn, cứ sáng Hiền đưa bé Thảo tới, chiều muộn lại đón về, tiền công chăm sóc thanh toán đầy đủ. Được khoảng 2 năm, việc đón con về bắt đầu thưa thớt dần, việc thanh toán cũng có lúc bị chậm. Song do quen biết Hiền nên bà Mai cũng không nghĩ ngợi gì. Thi thoảng người đón Thảo là bố của bé. Đến năm thứ 3 (năm 2013), do mâu thuẫn không thể giải quyết nên bố mẹ Thảo bỏ nhau. Bố nhận nuôi cậu anh, mẹ nuôi Thảo..."
Theo lời bà Mai, đến cuối năm 2013, việc thanh toán tiền công chăm bé Thảo thưa dần. Những lần như thế, chị Hiền lại gọi điện thoại về xin bà Mai cho khất vì "Đang đi buôn bán đường dài, mọi việc chăm con trông cậy hết vào bà". Sau vài tháng, chị Hiền lại quay về nhưng chỉ để thăm con một lúc,thanh toán tiền công cho bà Mai, chứ không đón con về. Sang năm 2014, mọi thông tin liên lạc của chị Hiền với gia đình bà Mai cũng chấm dứt. Bà Mai tìm sang nhà bố mẹ đẻ chị Hiền thì được biết Hiền đã bỏ nhà ra đi và cũng không hề liên lạc lại với gia đình. Bé Thảo mặc nhiên trở thành thành viên mới của gia đình bà, bé quấn bà Mai như hình với bóng.
Ngoài việc nuôi nấng "con bé người dưng", hơn 30 năm nay, bà Mai đang phải chăm sóc người mẹ chồng đã hơn 80 tuổi bị ốm liệt giường. Cụ đau ốm triền miên, nên hoàn cảnh nhà bà Mai đã khó khăn lại càng khó khăn hơn. "Hai vợ chồng đều không có việc làm. Chồng tôi làm xe ôm ở đầu ngõ, thu nhập phập phù chỉ đủ nuôi bản thân và chi phí lặt vặt trong gia đình. Hoàn cảnh khó khăn thế nên tôi mở dịch vụ trông trẻ tại gia để kiếm thêm thu nhập. Nguồn thu này tạm đủ cho việc chăm sóc mẹ chồng ốm và nuôi hai đứa con ăn học...", bà Mai cho hay.
Vài năm trở lại đây, sức khỏe yếu dần nên bà Mai không trông trẻ nữa. Chỉ tới khi, chị Hiền tới nhờ trông bé Thảo giúp, bà Mai nhận lời để vui cửa vui nhà. Ai ngờ, tới năm thứ ba thì tiền công đã không có, giờ gánh thêm việc chăm sóc, nuôi dưỡng thành viên nhỏ tuổi này. Khó khăn là thế, song bà Mai và chồng luôn động viên nhau:"Chắc kiếp trước chúng ta có nhân duyên nên kiếp này con bé mới trở thành người nhà mình”- bà Mai bùi ngùi.